挽金鳳儀
昔為御史南京住,朝罷相過不厭頻。每愛容儀誇白璧,還看文采映青春。
飛騰雲漢非關早,淪落泥塗獨未伸。空使時人嗟定命,銘文三復為傷神。
xī
昔
wèi
為
yù
御
shǐ
史
nán
南
jīng
京
zhù
住
,
cháo
朝
bà
罷
xiāng
相
guò
過
bù
不
yàn
厭
pín
頻
。
。
měi
每
ài
愛
róng
容
yí
儀
kuā
誇
bái
白
bì
璧
,
hái
還
kàn
看
wén
文
cǎi
采
yìng
映
qīng
青
chūn
春
。
。
fēi
飛
téng
騰
yún
雲
hàn
漢
fēi
非
guān
關
zǎo
早
,
lún
淪
luò
落
ní
泥
tú
塗
dú
獨
wèi
未
shēn
伸
。
。
kōng
空
shǐ
使
shí
時
rén
人
jiē
嗟
dìng
定
mìng
命
,
míng
銘
wén
文
sān
三
fù
復
wèi
為
shāng
傷
shén
神
。
。