挽江山陈仲晋
墨绶新悬鬓己皤,宦游西上易蹉跎。青山竟掩孤坟在,浮世仍传并秀多。
门柳不堪愁里赋,琴台谁忍醒时过。愧无公子鱼肠剑,挂向空林野树柯。
mò
墨
shòu
绶
xīn
新
xuán
悬
bìn
鬓
jǐ
己
pó
皤
,
huàn
宦
yóu
游
xī
西
shàng
上
yì
易
cuō
蹉
tuó
跎
qīng
。
shān
青
jìng
山
yǎn
竟
gū
掩
fén
孤
zài
坟
fú
在
,
shì
浮
réng
世
chuán
仍
bìng
传
xiù
并
duō
秀
多
。
mén
门
liǔ
柳
bù
不
kān
堪
chóu
愁
lǐ
里
fù
赋
,
qín
琴
tái
台
shuí
谁
rěn
忍
xǐng
醒
shí
时
guò
过
kuì
。
wú
愧
gōng
无
zǐ
公
yú
子
cháng
鱼
jiàn
肠
guà
剑
,
xiàng
挂
kōng
向
lín
空
yě
林
shù
野
kē
树
柯
。