挽江山陳仲晉

明代 王恭
墨綬新懸鬢己皤,宦遊西上易蹉跎。青山竟掩孤墳在,浮世仍傳並秀多。 門柳不堪愁里賦,琴台誰忍醒時過。愧無公子魚腸劍,掛向空林野樹柯。
shòu xīn xuán bìn   huàn yóu 西 shàng cuō tuó qīng shān jìng yǎn fén zài   shì réng chuán bìng xiù duō    
mén liǔ kān chóu   qín tái shuí rěn xǐng shí guò kuì gōng cháng jiàn guà   xiàng kōng lín shù