挽黄广思

清代 成鹫
结交可一不可二,前有难兄后难弟。而兄于我知最深,彼此忘年仗声气。 相逢恰在闹场中,目送蜚鸿薄权贵。老人自号黄石公,孺子可教将无同。 稠中肝胆笑相许,高谈四座生酸风。一朝聚散如反手,旧游零落悲秋蓬。 郢人已死不足道,匠石运斤身已老。粉碎虚空不自知,前路生涯半枯槁。 后来见弟如见兄,不堪回首伤怀抱。羡君好善不好钱,羡君买书不买田。 三世遗编重检校,两朝文献推丹铅。枣梨价重长安纸,缣缃擎出归经筵。 膝下佳儿今叔度,执简趋庭穷典故。相将邺架绍箕裘,惆怅桑榆歌薤露。 手泽长留万古心,酸风摧折三珠树。玉楼命驾弟从兄,华萼追欢向九京。 穗帐银灯吊孤影,山阳铁笛呜呜鸣。茂陵他日求遗草,缑岭何年返晋笙。 我在东林林下住,白社先推贤地主。溪边无复过蓝舆,池上花开怅延伫。 因君念我意中人,碧血丹心半尘土。黄粱已熟人未醒,唤起二难相对语。
jié jiāo èr   qián yǒu nàn xiōng hòu nàn ér xiōng zhī zuì shēn   wàng nián zhàng shēng    
xiāng féng qià zài nào chǎng zhōng   sòng fēi hóng 鸿 báo quán guì lǎo rén hào huáng shí gōng   jiào jiāng tóng    
chóu zhōng gān dǎn xiào xiāng   gāo tán zuò shēng suān fēng zhāo sàn fǎn shǒu jiù   yóu líng luò bēi qiū péng    
yǐng rén dào   jiàng shí yùn jīn shēn lǎo fěn suì kōng zhī qián   shēng bàn gǎo    
hòu lái jiàn jiàn xiōng   kān huí shǒu shāng huái 怀 bào xiàn jūn hào shàn hǎo qián xiàn   jūn mǎi shū mǎi tián    
sān shì biān zhòng jiǎn jiào   liǎng cháo wén xiàn tuī dān qiān zǎo jià zhòng cháng ān zhǐ jiān   xiāng qíng chū guī jīng yán    
xià jiā ér jīn shū   zhí jiǎn tíng qióng diǎn xiāng jiāng jià shào qiú chóu   chàng sāng xiè    
shǒu zhǎng liú wàn xīn   suān fēng cuī shé sān zhū shù lóu mìng jià cóng xiōng huá   è zhuī huān xiàng jiǔ jīng    
suì zhàng yín dēng diào yǐng   shān yáng tiě míng mào líng qiú cǎo gōu   lǐng nián fǎn jìn shēng    
zài dōng lín lín xià zhù   bái shè xiān tuī xián zhǔ biān guò lán chí   shàng huā kāi chàng yán zhù    
yīn jūn niàn zhōng rén   xuè dān xīn bàn chén huáng liáng shú rén wèi xǐng huàn   èr nán xiāng duì