挽黃廣思

清代 成鷲
結交可一不可二,前有難兄後難弟。而兄於我知最深,彼此忘年仗聲氣。 相逢恰在鬧場中,目送蜚鴻薄權貴。老人自號黃石公,孺子可教將無同。 稠中肝膽笑相許,高談四座生酸風。一朝聚散如反手,舊遊零落悲秋蓬。 郢人已死不足道,匠石運斤身已老。粉碎虛空不自知,前路生涯半枯槁。 後來見弟如見兄,不堪回首傷懷抱。羨君好善不好錢,羨君買書不買田。 三世遺編重檢校,兩朝文獻推丹鉛。棗梨價重長安紙,縑緗擎出歸經筵。 膝下佳兒今叔度,執簡趨庭窮典故。相將鄴架紹箕裘,惆悵桑榆歌薤露。 手澤長留萬古心,酸風摧折三珠樹。玉樓命駕弟從兄,華萼追歡向九京。 穗帳銀燈吊孤影,山陽鐵笛嗚嗚鳴。茂陵他日求遺草,緱嶺何年返晉笙。 我在東林林下住,白社先推賢地主。溪邊無復過藍輿,池上花開悵延佇。 因君念我意中人,碧血丹心半塵土。黃粱已熟人未醒,喚起二難相對語。
jié jiāo èr   qián yǒu nàn xiōng hòu nàn ér xiōng zhī zuì shēn   wàng nián zhàng shēng    
xiāng féng qià zài nào chǎng zhōng   sòng fēi hóng báo quán guì lǎo rén hào huáng shí gōng   jiào jiāng tóng    
chóu zhōng gān dǎn xiào xiāng   gāo tán zuò shēng suān fēng zhāo sàn fǎn shǒu jiù   yóu líng luò bēi qiū péng    
yǐng rén dào   jiàng shí yùn jīn shēn lǎo fěn suì kōng zhī qián   shēng bàn gǎo    
hòu lái jiàn jiàn xiōng   kān huí shǒu shāng huái bào xiàn jūn hào shàn hǎo qián xiàn   jūn mǎi shū mǎi tián    
sān shì biān zhòng jiǎn jiào   liǎng cháo wén xiàn tuī dān qiān zǎo jià zhòng cháng ān zhǐ jiān   xiāng qíng chū guī jīng yán    
xià jiā ér jīn shū   zhí jiǎn tíng qióng diǎn xiāng jiāng jià shào qiú chóu   chàng sāng xiè    
shǒu zhǎng liú wàn xīn   suān fēng cuī shé sān zhū shù lóu mìng jià cóng xiōng huá   è zhuī huān xiàng jiǔ jīng    
suì zhàng yín dēng diào yǐng   shān yáng tiě míng mào líng qiú cǎo gōu   lǐng nián fǎn jìn shēng    
zài dōng lín lín xià zhù   bái shè xiān tuī xián zhǔ biān guò lán chí 輿   shàng huā kāi chàng yán zhù    
yīn jūn niàn zhōng rén   xuè dān xīn bàn chén huáng liáng shú rén wèi xǐng huàn   èr nán xiāng duì