亡姊之葬在九月而不得其日十五日读坡诗至英公燎须事不觉悲涕是日辛酉得非葬日邪诗以寓哀

宋代 王十朋
先人六儿女,姊长孝且慈。德淑命不淑,哀哉止于斯。 莫年失爱子,哭泣鬓成丝。年才五十七,一病不可医。 姊死我在傍,姊葬吾不知。初闻卜九月,不得日与时。 丐祠既不遂,临穴竟无期。日月为我昏,风雨为我悲。 宦游何所得,抱恨渺无涯。尚馀英公须,未作子厚碑。 便当回雁荡,那忍过秭归。
xiān rén liù ér   zhǎng xiào qiě shū mìng shū   āi zāi zhǐ
nián shī ài   bìn chéng nián cái shí   bìng
zài bàng   zàng zhī chū wén bo jiǔ yuè   shí
gài suí   lín xué jìng yuè wèi hūn   fēng wèi bēi
huàn yóu suǒ de   bào hèn miǎo shàng yīng gōng   wèi zuò hòu bēi
biàn 便 dāng huí yàn dàng   rěn guò guī