王子贤疲于役移家彭泽示诗索和

宋代 徐瑞
何人笔削晋东西,岂是王家父子痴。可奈秋风吹破屋,谁怜夜月拣寒枝。 载书共羡知几早,怀土空惭见事迟。欲理瘦筇寻五柳,摩挲方竹已成规。
rén xuē jìn dōng 西   shì wáng jiā chī nài qiū fēng chuī shuí   lián yuè jiǎn hán zhī    
zǎi shū gòng xiàn zhī zǎo   huái 怀 kōng cán jiàn shì chí shòu qióng xún liǔ   fāng zhú chéng guī