望钟山

宋代 吴山
天气清无霞,远山益幽霭。凭楼纵观眺,目与群物会。 清风自南来,竹树生微籁。歌禽唱金缕,翠筱飘罗带。 时佳景复丽,赏心亦高迈。延伫望钟陵,眷然怅松桧。 似觉古今短,徒谓乾坤大。念昔爽鸠氏,川原鲜常在。
tiān qīng xiá   yuǎn shān yōu ǎi píng lóu zòng guān tiào   qún huì    
qīng fēng nán lái   zhú shù shēng wēi lài qín chàng jīn cuì   xiǎo piāo luó dài    
shí jiā jǐng   shǎng xīn gāo mài yán zhù wàng zhōng líng juàn   rán chàng sōng guì    
shì jué jīn duǎn   wèi qián kūn niàn shuǎng jiū shì chuān   yuán xiān cháng zài