王贞妇

元代 张翥
当时一死真勇烈,身入波涛魂入石。至今苔藓不敢生,上与日月争光晶。 千秋万古化为碧,海风吹断山云腥。可怜薄命良家女,千金之躯弃如土。 奸臣误国合万死,天独何为妾遭虏。古来丧乱何代无,谁肯将身事他主。 兵尘澒洞迷天台,骨肉散尽随飞埃。枫林景黑寒燐堕,精灵日暮空归来。
dāng shí zhēn yǒng liè   shēn tāo hún shí zhì jīn tái xiǎn gǎn shēng shàng   yuè zhēng guāng jīng    
qiān qiū wàn huà wèi   hǎi fēng chuī duàn shān yún xīng lián mìng liáng jiā qiān   jīn zhī    
jiān chén guó wàn   tiān wéi qiè zāo lái sāng luàn dài shuí   kěn jiāng shēn shì zhǔ    
bīng chén hòng dòng tiān tāi   ròu sàn jìn suí fēi āi fēng lín jǐng hēi hán lín duò jīng   líng kōng guī lái