王昭君歌

唐代 刘长卿
自矜妖艳色,不顾丹青人。那知粉缋能相负, 却使容华翻误身。上马辞君嫁骄虏,玉颜对人啼不语。 北风雁急浮清秋,万里独见黄河流。纤腰不复汉宫宠, 双蛾长向胡天愁。琵琶弦中苦调多,萧萧羌笛声相和。 可怜一曲传乐府,能使千秋伤绮罗。
jīn yāo yàn   dān qīng rén zhī fěn huì néng xiāng  
què shǐ 使 róng huá fān shēn shàng jūn jià jiāo   yán duì rén
běi fēng yàn qīng qiū   wàn jiàn huáng liú xiān yāo hàn gōng chǒng  
shuāng é zhǎng xiàng tiān chóu pa xián zhōng diào duō   xiāo xiāo qiāng shēng xiāng
lián chuán yuè   néng shǐ 使 qiān qiū shāng luó