王昭君歌

唐代 劉長卿
自矜妖艷色,不顧丹青人。那知粉繢能相負, 卻使容華翻誤身。上馬辭君嫁驕虜,玉顏對人啼不語。 北風雁急浮清秋,萬里獨見黃河流。纖腰不復漢宮寵, 雙蛾長向胡天愁。琵琶弦中苦調多,蕭蕭羌笛聲相和。 可憐一曲傳樂府,能使千秋傷綺羅。
jīn yāo yàn   dān qīng rén zhī fěn huì néng xiāng  
què shǐ 使 róng huá fān shēn shàng jūn jià jiāo   yán duì rén
běi fēng yàn qīng qiū   wàn jiàn huáng liú xiān yāo hàn gōng chǒng  
shuāng é zhǎng xiàng tiān chóu pa xián zhōng diào 調 duō   xiāo xiāo qiāng shēng xiāng
lián chuán yuè   néng shǐ 使 qiān qiū shāng luó