王昭君

明代 刘基
汉庭不赏徼功士,昭君却向胡中死。昭君辞汉入胡中,胡女悲愁汉嫔喜。 含情欲怨当语谁,手弹琵琶泪沾衣。掖庭望幸从此绝,巫山有路他生归。 殷勤说与上林雁,好在月年再相见。汉恩如海长自深,妾自生来命如线。 贱妾一身何足惜,可惜当年刘敬策。遂令上策重和亲,欲倚红颜清塞尘。 只恐妾身先草露,汉宫无复如花人。
hàn tíng shǎng jiǎo gōng shì   zhāo jūn què xiàng zhōng zhāo jūn hàn zhōng   bēi chóu hàn pín
hán qíng yuàn dāng shuí   shǒu dàn pa lèi zhān tíng wàng xìng cóng jué   shān yǒu shēng guī
yīn qín shuō shàng lín yàn   hǎo zài yuè nián zài xiāng jiàn hàn ēn hǎi zhǎng shēn   qiè shēng lái mìng xiàn 线
jiàn qiè shēn   dāng nián liú jìng suì lìng shàng zhòng qīn   hóng yán qīng sāi chén
zhǐ kǒng qiè shēn xiān cǎo   hàn gōng huā rén