望云

明代 顾清
青天多白云,游子嗟别亲。白云飞扬随处见,极目亲舍徒伤神。 徒伤神,情何极,一回仰天一沾臆。春风绿酒金台前,恨不随云堕亲侧。 云可望,不可攀,但愿亲寿如南山,又如长江东注之波澜。 富贵有时来,难驻惟朱颜,亲年无恙百事閒。劝云一卮,祝云南飞。 向我高堂前,荫我椿树萱花枝。无使秋霜容易凋华滋,游子西风江上归。
qīng tiān duō bái yún   yóu jiē bié qīn bái yún fēi yáng suí chù jiàn   qīn shě shāng shén    
shāng shén   qíng   huí yǎng tiān zhān chūn fēng jiǔ 绿 jīn tái qián hèn   suí yún duò qīn    
yún wàng   pān   dàn yuàn qīn shòu 寿 nán shān   yòu cháng jiāng dōng zhù zhī lán  
guì yǒu shí lái   nán zhù wéi zhū yán   qīn nián yàng bǎi shì xián quàn yún zhī zhù   yún nán fēi    
xiàng gāo táng qián   yīn chūn 椿 shù xuān huā zhī shǐ qiū 使 shuāng róng diāo huá yóu   fēng 西 jiāng shàng guī