望远行
帘外花枝尚可怜,痴梦如今渺然。无端春去忆缠绵,更堪风雨助阑珊。
从此后,莫留连。蓦地千山万山。人生才道再逢难,不辞开落与君看。
lián
帘
wài
外
huā
花
zhī
枝
shàng
尚
kě
可
lián
怜
,
chī
痴
mèng
梦
rú
如
jīn
今
miǎo
渺
rán
然
。
。
wú
无
duān
端
chūn
春
qù
去
yì
忆
chán
缠
mián
绵
,
gèng
更
kān
堪
fēng
风
yǔ
雨
zhù
助
lán
阑
shān
珊
。
。
cóng
从
cǐ
此
hòu
后
,
mò
莫
liú
留
lián
连
。
。
mò
蓦
dì
地
qiān
千
shān
山
wàn
万
shān
山
。
。
rén
人
shēng
生
cái
才
dào
道
zài
再
féng
逢
nán
难
,
bù
不
cí
辞
kāi
开
luò
落
yǔ
与
jūn
君
kàn
看
。
。