王右丞山水真迹歌

明代 祝允明
生烟漠漠中有树,树外田家几家住。 重峦复坞随不断,茅舍时时若菌附。 两人并向鱼梁涉,一鸟遥从翠微度。 行云淡映荒水陂,似有斜阳带微昫。 傍筿白沙明,青林滃沉雾。 乍明乍晦景万变,想当夏尽秋初处。 石墙短缘隈,隈水浅萦回。 宽平一亩敞层屋,板扉犬卧无人开。 书堂树深昼寂寂,主人应是王摩诘。 清晨骑鹿看田出,行过柴沜日向夕。 会招高適与裴迪,共赋辋川佳事毕,图成兴尽诗未笔。
shēng yān zhōng yǒu shù   shù wài tián jiā jiā zhù  
zhòng luán suí duàn   máo shè shí shí ruò jūn  
liǎng rén bìng xiàng liáng shè   niǎo yáo cóng cuì wēi  
xíng yún dàn yìng huāng shuǐ bēi   shì yǒu xié yáng dài wēi  
bàng xiǎo 筿 bái shā míng   qīng lín wēng chén  
zhà míng zhà huì jǐng wàn biàn   xiǎng dāng xià jǐn qiū chū chù  
shí qiáng duǎn yuán wēi   wēi shuǐ qiǎn yíng huí  
kuān píng chǎng céng   bǎn fēi quǎn rén kāi  
shū táng shù shēn zhòu   zhǔ rén yìng shì wáng jié  
qīng chén 鹿 kàn tián chū   xíng guò chái pàn xiàng  
huì zhāo gāo shì péi   gòng wǎng chuān jiā shì   chéng xìng jìn shī wèi