望瀛海一首送危太朴之四明兼简廉访邓使君翰林袁侍讲

元代 范梈
危君英妙年,独往志千载。天马出名驹,空行见风采。 昨日衔书到空谷,甚欲留之不能待。九月开帆指四明,要逐高秋望瀛海。 海水上接天漫漫,世人不知此别难。当君夷犹碧屿日,是我对月永夕猿狖啼青峦。 江树叶飞天雨霜,江上吴歈思断肠。窈窕徐家儿与女,却望蓬莱如故乡。 君行却向三山望,云雾轩窗六鳌上。东方虽乐不可以久留,归献仙公白云唱。 西过钱塘遇顺风,为拜湖南持斧翁。会稽学士卧云岛,朱弦流水鸣孤桐,道我寄语莫匆匆。 送君有情亦如海,海水有尽别意无终穷。
wēi jūn yīng miào nián   wǎng zhì qiān zǎi tiān chū míng   kōng xíng jiàn fēng cǎi
zuó xián shū dào kōng   shén liú zhī néng dài jiǔ yuè kāi fān zhǐ míng   yào zhú gāo qiū wàng yíng hǎi
hǎi shuǐ shàng jiē tiān màn màn   shì rén zhī bié nán dāng jūn yóu 屿   shì duì yuè yǒng yuán yòu qīng luán
jiāng shù fēi tiān shuāng   jiāng shàng duàn cháng yǎo tiǎo jiā ér   què wàng péng lái xiāng
jūn xíng què xiàng sān shān wàng   yún xuān chuāng liù áo shàng dōng fāng suī jiǔ liú   guī xiàn xiān gōng bái yún chàng
西 guò qián táng shùn fēng   wèi bài nán chí wēng kuài xué shì yún dǎo   zhū xián liú shuǐ míng tóng   dào cōng cōng
sòng jūn yǒu qíng hǎi   hǎi shuǐ yǒu jǐn bié zhōng qióng