望西山

清代 彭孙遹
太行千里脉,叠嶂拥关门。一雁分秋色,双雕落晓痕。 回峰沈日影,飞瀑洗云根。望望空归去,幽奇好细论。
tài xíng qiān mài   dié zhàng yōng guān mén yàn fēn qiū shuāng   diāo luò xiǎo hén    
huí fēng shěn yǐng   fēi yún gēn wàng wàng kōng guī yōu   hǎo lùn