望西山

清代 彭孫遹
太行千里脈,疊嶂擁關門。一雁分秋色,雙鵰落曉痕。 回峰沈日影,飛瀑洗雲根。望望空歸去,幽奇好細論。
tài xíng qiān mài   dié zhàng yōng guān mén yàn fēn qiū shuāng   diāo luò xiǎo hén    
huí fēng shěn yǐng   fēi yún gēn wàng wàng kōng guī yōu   hǎo lùn