王廷秀挽词

宋代 孙觌
朱雀乌衣巷,青袍白首郎。谁令呼起起,便作去堂堂。 急景驹跳隙,哀音雁折行。庆钟知有在,庭树正流芳。
zhū què xiàng   qīng páo bái shǒu láng shuí lìng   biàn 便 zuò táng táng
yǐng tiào   āi yīn yàn shé xíng qìng zhōng zhī yǒu zài   tíng shù zhèng liú fāng