王时进梅屋

宋代 郑元祐
张髯讲道吴王城,听受不懈惟王生。读书折旋梅花侧,冷香吹入吾伊声。 仙芸岂是辟蠹草?古苔终开挂凤英。春融太古有积雪,风度曲阑糁飞琼。 生于此时读书处,正值何逊吟诗成。岂应娟娟旧时月?独留疏影当窗横。
zhāng rán jiǎng dào wáng chéng   tīng shòu xiè wéi wáng shēng shū shé xuán méi huā lěng   xiāng chuī shēng    
xiān yún shì cǎo   tái zhōng kāi guà fèng yīng chūn róng tài yǒu xuě fēng   lán sǎn fēi qióng    
shēng shí shū chù   zhèng zhí xùn yín shī chéng yīng juān juān jiù shí yuè   liú shū yǐng dāng chuāng héng