王氏节妇诗

元代 钱惟善
昔年襄阳贾尚书,儿媲韩氏身葬鱼。当以血溅云锦襦,至今波荡青琼琚。 啮指堂堂丈夫气,乃见苍茫甲兵际。倚舷不忍渡中流,翻然直向龙宫逝。 望夫不来归路迷,石痕雨碧风凄凄。君臣失国时所偶,儿女丧家我何有。 二女允也忠义流,他年太史须编收。
nián xiāng yáng jiǎ shàng shū   ér hán shì shēn zàng dāng xuè jiàn yún jǐn   zhì jīn dàng qīng qióng
niè zhǐ táng táng zhàng   nǎi jiàn cāng máng jiá bīng xián rěn zhōng liú   fān rán zhí xiàng lóng gōng shì
wàng lái guī   shí hén fēng jūn chén shī guó shí suǒ ǒu   ér sàng jiā yǒu
èr yǔn zhōng liú   nián tài shǐ biān shōu