望秦川

宋代 胡斗南
绿意横塘腻,春痕夹岸肥。轻舟又向渡头移。恰是桃花落后雨来时。 烟积溶溶恨,云添渺渺思。鲤鱼风信未全非。可有莫愁双桨趁潮归。
绿 héng táng   chūn hén jiā àn féi qīng zhōu yòu xiàng tóu qià shì táo huā luò hòu lái shí
yān róng róng hèn   yún tiān miǎo miǎo fēng xìn wèi quán fēi yǒu chóu shuāng jiǎng chèn cháo guī