望秦川

宋代 程垓
翠黛随妆浅,铢衣称体香。好风偏与十分凉。却扇含情独自、绕池塘。 碧藕丝丝嫩,红榴叶叶双。牵丝摘叶为谁忙。情到厌厌拚醉、又何妨。
cuì dài suí zhuāng qiǎn   zhū chèn xiāng hǎo fēng piān shí fēn liáng què shàn hán qíng rào chí táng
ǒu nèn   hóng liú shuāng qiān zhāi wèi shuí máng qíng dào yān yān pàn zuì yòu fáng