望蓬莱 闻蝉

金朝 马钰
秋蝉噪,声细又声长。饮罢餐风声不困,声声都了显行藏。 使我起凄惶。 堪嗟叹,模样是蜣螂。尚自超然蝉退去,为人宁忍昧三光。 急急养铅霜。
qiū chán zào   shēng yòu shēng zhǎng yǐn cān fēng shēng kùn shēng   shēng dōu le xiǎn xíng cáng    
shǐ 使 huáng  
kān jiē tàn   yàng shì qiāng láng shàng chāo rán chán tuì 退 wéi   rén níng rěn mèi sān guāng    
yǎng qiān shuāng