往年与关止叔相别甬上止叔见勉学道甚勤且曰无为专事文字间也及今五年矣尚未有所就因作诗见志且以自警也

宋代 吕本中
老关别我时,笑我勤苦甚。曰吾与子然,同此一味静。 收功粥鱼底,笔墨有讥评。五年念此语,但见日月竞。 虽无蛾眉斧,亦有晏安鸩。斯人今何往,想作大树荫。 我走足欲茧,始学两鸟噤。君看齐声讴,何异众哭临。 繁红成春条,本自其天性。风雨颂繫之,不有十日盛。 人生亦作聊,共未免此病。乃知钁头通,已胜狗脚朕。
lǎo guān bié shí   xiào qín shén yuē zi rán tóng   wèi jìng    
shōu gōng zhōu   yǒu píng nián niàn dàn   jiàn yuè jìng    
suī é méi   yǒu yàn ān zhèn rén jīn wǎng xiǎng   zuò shù yīn    
zǒu jiǎn   shǐ xué liǎng niǎo jìn jūn kàn shēng ōu   zhòng lín    
fán hóng chéng chūn tiáo   běn tiān xìng fēng sòng zhī   yǒu shí shèng    
rén shēng zuò liáo   gòng wèi miǎn bìng nǎi zhī jué tóu tōng   shèng gǒu jiǎo zhèn