王孟宣挽诗

明代 杨士奇
四时迭迁易,化运无停机。人命合坚固,忽为朝露晞。 平生所亲爱,谁不悲永违。况乃德之良,特达众所希。 惇行孝与弟,蹈履慎其微。百岁自恒道,胡为中路萎。 不见凉薄人,高年踰耄耆。古谓仁者寿,圣言岂云非。 松柏绕丘坟,萧萧起寒飔。即此杳长夜,念之增歔欷。
shí dié qiān   huà yùn tíng rén mìng jiān   wèi zhāo    
píng shēng suǒ qīn ài   shuí bēi yǒng wéi kuàng nǎi zhī liáng   zhòng suǒ    
dūn xíng xiào   dǎo shèn wēi bǎi suì héng dào   wéi zhōng wēi    
jiàn liáng báo rén   gāo nián mào wèi rén zhě shòu shèng 寿   yán yún fēi    
sōng bǎi rào qiū fén   xiāo xiāo hán yǎo cháng niàn   zhī zēng