王孟宣輓詩

明代 楊士奇
四時迭遷易,化運無停機。人命合堅固,忽為朝露晞。 平生所親愛,誰不悲永違。況乃德之良,特達眾所希。 惇行孝與弟,蹈履慎其微。百歲自恆道,胡為中路萎。 不見涼薄人,高年踰耄耆。古謂仁者壽,聖言豈雲非。 松柏繞丘墳,蕭蕭起寒颸。即此杳長夜,念之增歔欷。
shí dié qiān   huà yùn tíng rén mìng jiān   wèi zhāo    
píng shēng suǒ qīn ài   shuí bēi yǒng wéi kuàng nǎi zhī liáng   zhòng suǒ    
dūn xíng xiào   dǎo shèn wēi bǎi suì héng dào   wéi zhōng wēi    
jiàn liáng báo rén   gāo nián mào wèi rén zhě shòu shèng   yán yún fēi    
sōng bǎi rào qiū fén   xiāo xiāo hán yǎo cháng niàn   zhī zēng