望梅 忆旧

明代 王夫之
如今风味,在东风微劣,片红初坠。早已知、疏柳垂丝,绾不住春光,斜阳烟际。 漫倩游丝,邀取定巢燕子。更空梁泥落,竹影梢空,才栖还起。 阑干带愁重倚,又蛱蝶粘衣,粉痕深渍。拨不开、也似难忘,柰暝色催人,孤镫结蕊。 梦锁寒帷,数尽题愁锦字。当年酝就,万斛送春残泪。
jīn fēng wèi   zài dōng fēng wēi liè   piàn hóng chū zhuì zǎo zhī shū liǔ chuí wǎn   zhù chūn guāng xié yáng   yān      
màn qiàn yóu   yāo dìng cháo yàn zi gèng kōng liáng luò zhú   yǐng shāo kōng cái   hái    
lán gān dài chóu zhòng   yòu jiá dié zhān   fěn hén shēn kāi nán wàng nài míng   cuī rén dèng   jié ruǐ      
mèng suǒ hán wéi   shù jǐn chóu jǐn dāng nián yùn jiù wàn   sòng chūn cán lèi