望龙山怀道士许法棱

唐代 刘长卿
心惆怅,望龙山。云之际,鸟独还。悬崖绝壁几千丈, 绿萝袅袅不可攀。龙山高,谁能践。灵原中,苍翠晚。 岚烟瀑水如向人,终日迢迢空在眼。中有一人披霓裳, 诵经山顶飧琼浆。空林闲坐独焚香,真官列侍俨成行。 朝入青霄礼玉堂,夜扫白云眠石床。桃花洞里居人满, 桂树山中住日长,龙山高高遥相望。
xīn chóu chàng   wàng lóng shān yún zhī   niǎo hái xuán jué qiān zhàng  
绿 luó niǎo niǎo pān lóng shān gāo   shuí néng jiàn líng yuán zhōng   cāng cuì wǎn
lán yān shuǐ xiàng rén   zhōng tiáo tiáo kōng zài yǎn zhōng yǒu rén cháng  
sòng jīng shān dǐng sūn qióng jiāng kōng lín xián zuò fén xiāng   zhēn guān liè shì yǎn chéng háng
cháo qīng xiāo táng   sǎo bái yún mián shí chuáng táo huā dòng rén mǎn  
guì shù shān zhōng zhù zhǎng   lóng shān gāo gāo yáo xiāng wàng