望龍山懷道士許法棱

唐代 劉長卿
心惆悵,望龍山。雲之際,鳥獨還。懸崖絕壁幾千丈, 綠蘿裊裊不可攀。龍山高,誰能踐。靈原中,蒼翠晚。 嵐煙瀑水如向人,終日迢迢空在眼。中有一人披霓裳, 誦經山頂飧瓊漿。空林閒坐獨焚香,真官列侍儼成行。 朝入青霄禮玉堂,夜掃白雲眠石床。桃花洞裡居人滿, 桂樹山中住日長,龍山高高遙相望。
xīn chóu chàng   wàng lóng shān yún zhī   niǎo hái xuán jué qiān zhàng  
luó niǎo niǎo pān lóng shān gāo   shuí néng jiàn líng yuán zhōng   cāng cuì wǎn
lán yān shuǐ xiàng rén   zhōng tiáo tiáo kōng zài yǎn zhōng yǒu rén cháng  
sòng jīng shān dǐng sūn qióng jiāng 漿 kōng lín xián zuò fén xiāng   zhēn guān liè shì yǎn chéng háng
cháo qīng xiāo táng   sǎo bái yún mián shí chuáng táo huā dòng rén mǎn 滿  
guì shù shān zhōng zhù zhǎng   lóng shān gāo gāo yáo xiāng wàng