王烈女词 其二

清代 戴楠
女字则菊心则莲,当死而死净洒然。吊唁语带血腥气,常言不离老庄诠。 雀粪惧贻佛顶污,浪费笔墨惜花笺。余也扫除洗一切,澄心盥手致精专。 敬思此女亦常耳,平日讵必异婵娟。不异而异在何故,毫厘仔细剖其端。 千古大节惟一死,有意无意理相悬。意知有死死亦易,意不知死最难焉。 此女悠悠寒闺里,我墉讵料鼠牙穿。何物宵小敢突入,闯然魑魅起眼前。 刀光闪烁骂以敌,刀浅骂深红雨鲜。骂深刀深骂不断,头断骂独声曳蝉。 吁嗟乎,异哉仓猝之间能若此,柔肠刚骨百炼坚。 不期于死死遂死,上清接引天仙。彼严头嵇血张齿颜舌,轰轰烈烈光史编。 吾谓诸公死皆意中事,祸患久矣苦纠缠。慷慨从容皆豫定,非同太急迫火煎。 烈女之死出意外,歌赠漫剽文山篇。女乎女乎,此盖正气兼间气,偶出一奇动天地。 否则理不明,冤不伸,阴有伏,阳有愆。胡为秋往夏来四郊多膏泽,而一抔土左右毗连犹吝滴涓。 导扬和气赖鸿笔,笔补造化祝丰年。烈妇之烈,福我桑田。 父老痛深泣如雨,滂沱不隔陌与阡。
xīn lián   dāng ér jìng rán diào yàn dài xuè xīng   cháng yán lǎo zhuāng quán
què fèn dǐng   làng fèi huā jiān sǎo chú qiè   chéng xīn guàn shǒu zhì jīng zhuān
jìng cháng ěr   píng chán juān ér zài   háo pōu duān
qiān jié wéi   yǒu xiāng xuán zhī yǒu   zhī zuì nán yān
yōu yōu hán guī   yōng liào shǔ chuān 穿 xiāo xiǎo gǎn   chuǎng rán chī mèi yǎn qián
dāo guāng shǎn shuò   dāo qiǎn shēn hóng xiān shēn dāo shēn duàn   tóu duàn shēng chán
jiē   zāi cāng zhī jiān néng ruò   róu cháng gāng bǎi liàn jiān
suì   shàng qīng jiē yǐn tiān xiān yán tóu xuè zhāng chǐ 齿 yán shé   hōng hōng liè liè guāng shǐ biān
wèi zhū gōng jiē zhōng shì   huò huàn jiǔ jiū chán kāng kǎi cóng róng jiē dìng   fēi tóng tài huǒ jiān
liè zhī chū wài   zèng màn piāo wén shān piān   gài zhèng jiān jiān   ǒu chū dòng tiān
fǒu míng   yuān shēn   yīn yǒu   yáng yǒu qiān wéi qiū wǎng xià lái jiāo duō gào   ér póu zuǒ yòu lián yóu lìn juān
dǎo yáng lài hóng 鸿   zào huà zhù fēng nián liè zhī liè   sāng tián
lǎo tòng shēn   pāng tuó qiān