望九华山

宋代 刘攽
初行江南道,山水皆可爱。忽见九华峰,瑰奇又堪怪。 去之百馀里,青翠若无类。群山特微茫,屹起视其背。 初疑楚人剑,真能倚天外。快意入浮云,耻令白日晦。 又如群游龙,垂胡饮江濑。俯仰令人惊,顷刻千万态。 未知灊与霍,何能配嵩岱。得无失其真,吾为古人悔。 山中多良田,泉源得灌溉。颇思藏其间,将家事耕耒。 尘氛未决往,暂若观画绘。日暮飞鸟还,临风久儓儗。
chū xíng jiāng nán dào   shān shuǐ jiē ài jiàn jiǔ huá fēng guī   yòu kān guài    
zhī bǎi   qīng cuì ruò lèi qún shān wēi máng   shì bèi    
chū chǔ rén jiàn   zhēn néng tiān wài kuài yún chǐ   lìng bái huì    
yòu qún yóu lóng   chuí yǐn jiāng lài yǎng lìng rén jīng qǐng   qiān wàn tài    
wèi zhī qián huò   néng pèi sōng dài shī zhēn   wèi rén huǐ    
shān zhōng duō liáng tián   quán yuán guàn gài cáng jiān jiāng   jiā shì gēng lěi    
chén fēn wèi jué wǎng   zàn ruò guān huà huì fēi niǎo hái lín   fēng jiǔ tái