王竟携酒,高亦同过,共用寒字

唐代 杜甫
卧病荒郊远,通行小径难。故人能领客,携酒重相看。 自愧无鲑菜,空烦卸马鞍。移樽劝山简,头白恐风寒。
bìng huāng jiāo yuǎn   tōng xíng xiǎo jìng nán rén néng lǐng   xié jiǔ zhòng xiāng kàn
kuì guī cài   kōng fán xiè ān zūn quàn shān jiǎn   tóu bái kǒng fēng hán