望江南

清代 曹雪芹
随身伴,独自意绸缪。谁料风波平地起,顿教躯命即时休。 孰与话轻柔? 东逝水,无复向西流。想象更无怀梦草,添衣还见翠云裘。 脉脉使人愁!
suí shēn bàn   chóu móu shéi liào fēng píng dùn   jiào mìng shí xiū    
shú huà qīng róu  
dōng shì shuǐ   xiàng 西 liú xiǎng xiàng gèng huái mèng 怀 cǎo tiān   hái jiàn cuì yún qiú    
shǐ 使 rén chóu