王江华信至寄此约元旦会

近现代 卢青山
故人信挟霜威来,深怀浅语刺骨入。萧疏数行不盈笺,一目可尽读一日。 冬寒凛凛如兵操,枯条不蕾焦残蒿。子胡作此衰飒语,使我弥觉春风遥? 年时相别恍如昨,有诗在心舌难托。三百六日如闪电,金蛇逝空不可捉。 更何功业自慰安,亦有一事长髭髯;我遂如此子如何,“渐近暮色”信所传。 怅惘岂唯我与子,肖生眼角鱼尾字;唯薛无音岂敢问,或恐双鬓秋茅死。 毋为俗论讥蓬莱,秦皇汉武最堪哀。长生自古人类梦,谁忍活血变枯荄。 不老之方苟可访,昆仑之远敢辞往;弱水盈盈在望间,珠树视肉渺可想。 自笑蚁国梦荒唐,依旧一躯日衰亡;此时未灭遂可幸,竟强天限何昌狂。 求生不遂求功德,庶名尚在当不朽;人亦有此我渐嗤,真能寄怀或在酒。 去年相约已可憎,西湖处士驾难征;吾子袖椎绑而至,为吾快罚三千樽。
rén xìn xié shuāng wēi lái   shēn huái 怀 qiǎn xiāo shū xíng yíng jiān   jǐn
dōng hán lǐn lǐn bīng cāo   tiáo lěi jiāo cán hāo zi zuò shuāi   shǐ 使 jué chūn fēng yáo  
nián shí xiāng bié huǎng zuó   yǒu shī zài xīn shé nán tuō sān bǎi liù shǎn diàn   jīn shé shì kōng zhuō
gèng gōng wèi ān   yǒu shì zhǎng rán   suì zi     ,“ jiàn jìn   xìn suǒ
chàng wǎng wéi zi   xiào shēng yǎn jiǎo wěi   wéi xuē yīn gǎn wèn   huò kǒng shuāng bìn qiū máo
wèi lùn péng lái   qín huáng hàn zuì kān āi cháng shēng rén lèi mèng   shuí rěn huó xuè biàn gāi
lǎo zhī fāng gǒu fǎng 访   kūn lún zhī yuǎn gǎn wǎng   ruò shuǐ yíng yíng zài wàng jiān   zhū shù shì ròu miǎo xiǎng
xiào guó mèng huāng táng   jiù shuāi wáng   shí wèi miè suì xìng   jìng qiáng tiān xiàn chāng kuáng
qiú shēng suí qiú gōng   shù míng shàng zài dāng xiǔ   rén yǒu jiàn chī   zhēn néng huái 怀 huò zài jiǔ
nián xiāng yuē zēng   西 chǔ shì jià nán zhēng   xiù chuí bǎng ér zhì   wèi kuài sān qiān zūn