望虎门诸山
海门山灭没,苍翠似空天。暮去惟馀影,秋来不是烟。
瀑高难作响,峰小易成妍。怅望萝衣客,攀松何处边。
hǎi
海
mén
门
shān
山
miè
灭
mò
没
,
cāng
苍
cuì
翠
shì
似
kōng
空
tiān
天
。
。
mù
暮
qù
去
wéi
惟
yú
馀
yǐng
影
,
qiū
秋
lái
来
bú
不
shì
是
yān
烟
。
。
pù
瀑
gāo
高
nán
难
zuò
作
xiǎng
响
,
fēng
峰
xiǎo
小
yì
易
chéng
成
yán
妍
。
。
chàng
怅
wàng
望
luó
萝
yī
衣
kè
客
,
pān
攀
sōng
松
hé
何
chǔ
处
biān
边
。
。