望后一日与客自水乡登湘南月色佳甚翌日用乡字韵简游诚之

宋代 张栻
一雨五日馀,南州三伏凉。唤客近方沼,笑谭引杯长。 相将复登楼,月色在屋梁。念我怀百忧,忽忽发变苍。 及此少自舒,觞咏未可忘。孤光凛下照,景妙无留藏。 沙边数白鹭,欲下仍翔徉。群动亦自得,如我四体康。 平生子游子,虚白生吉祥。官舍并楼居,登临筋力强。 未可效王粲,居然思故乡。
  nán zhōu sān liáng huàn jìn fāng zhǎo xiào   tán yǐn bēi zhǎng    
xiāng jiāng dēng lóu   yuè zài liáng niàn huái bǎi 怀 yōu   biàn cāng    
shǎo shū   shāng yǒng wèi wàng guāng lǐn xià zhào jǐng   miào liú cáng    
shā biān shù bái   xià réng xiáng yáng qún dòng   kāng    
píng shēng yóu   bái shēng xiáng guān shè bìng lóu dēng   lín jīn qiáng    
wèi xiào wáng càn   rán xiāng