望归鸟

明代 释函是
霜气横秋雯,暮鸟归何迟。犬疾墓草枯,风劲冥鸿坠。 苍茫云树中,目极百忧萃。人各有其怀,浅深随所寄。 景物感凋衰,抚心时一慨。阮藉穷途哭,荆轲易水泪。 首阳伯叔歌,东篱彭泽醉。孤英与节烈,情愫当无二。 茫茫靡所归,安得不丧志。我昔二十馀,怀古多寤寐。 缅想百年终,身没名何为。愧彼巢居人,万感消食睡。 茅茨三两间,言笑有真意。
shuāng héng qiū wén   niǎo guī chí quǎn cǎo   fēng jìn míng hóng 鸿 zhuì
cāng máng yún shù zhōng   bǎi yōu cuì rén yǒu huái 怀   qiǎn shēn suí suǒ
jǐng gǎn diāo shuāi   xīn shí kǎi ruǎn qióng   jīng shuǐ lèi
shǒu yáng shū   dōng péng zuì yīng jié liè   qíng dāng èr
máng máng suǒ guī   ān sàng zhì èr shí   huái 怀 duō mèi
miǎn xiǎng bǎi nián zhōng   shēn méi míng wéi kuì cháo rén   wàn gǎn xiāo shí shuì
máo sān liǎng jiān   yán xiào yǒu zhēn