望歸鳥

明代 釋函是
霜氣橫秋雯,暮鳥歸何遲。犬疾墓草枯,風勁冥鴻墜。 蒼茫雲樹中,目極百憂萃。人各有其懷,淺深隨所寄。 景物感凋衰,撫心時一慨。阮藉窮途哭,荊軻易水淚。 首陽伯叔歌,東籬彭澤醉。孤英與節烈,情愫當無二。 茫茫靡所歸,安得不喪志。我昔二十餘,懷古多寤寐。 緬想百年終,身沒名何為。愧彼巢居人,萬感消食睡。 茅茨三兩間,言笑有真意。
shuāng héng qiū wén   niǎo guī chí quǎn cǎo   fēng jìn míng hóng zhuì
cāng máng yún shù zhōng   bǎi yōu cuì rén yǒu huái   qiǎn shēn suí suǒ
jǐng gǎn diāo shuāi   xīn shí kǎi ruǎn qióng   jīng shuǐ lèi
shǒu yáng shū   dōng péng zuì yīng jié liè   qíng dāng èr
máng máng suǒ guī   ān sàng zhì èr shí   huái duō mèi
miǎn xiǎng bǎi nián zhōng   shēn méi míng wéi kuì cháo rén   wàn gǎn xiāo shí shuì
máo sān liǎng jiān   yán xiào yǒu zhēn