望龟峰

宋代 李纲
饶阳景物犹武夷,岩石崛起多瑰奇。此峰厥状更诡异,举首曳尾如灵龟。 穹隆曝甲正霜晓,蹒跚引气当晴晖。故知造化巧凝结,欲问所以良难推。 我疑龙伯钓溟渤,六鳌连引背负归。中途遗一尚赑屃,直欲赴海冠峨巍。 又疑清江使河伯,波涛相失留于斯。化为巨石峙千古,虽欲钻灼无由施。 茫茫神怪不可诘,但使风景增清辉。我来闽岭厌山水,见此还复伸双眉。 颇嗟行役不果到,侧身西望生长悲。
ráo yáng jǐng yóu   yán shí jué duō guī fēng jué zhuàng gèng guǐ   shǒu wěi líng guī    
qióng lóng jiǎ zhèng shuāng xiǎo   pán shān yǐn dāng qíng huī zhī zào huà qiǎo níng jié   wèn suǒ liáng nán tuī    
lóng diào míng   liù áo lián yǐn bēi guī zhōng shàng zhí   hǎi guān é wēi    
yòu qīng jiāng shǐ 使   tāo xiāng shī liú huà wèi shí zhì qiān suī   zuàn zhuó yóu shī    
máng máng shén guài   dàn shǐ 使 fēng jǐng zēng qīng huī lái mǐn lǐng yàn shān shuǐ jiàn   hái shēn shuāng méi    
jiē xíng guǒ dào   shēn 西 wàng shēng zhǎng bēi