望夫石

元代 刘致
望夫山头日欲颓,望夫山下江声哀。山头日日风雨恶,江上不见行人回。 空山亭亭几朝暮,独记行人去时路。知君渡河长不归,恨不当年逐君去。 此身化石千仞矶,石犹可转心不移。长江水涸黄埃飞,行人应有归来时。
wàng shān tóu tuí   wàng shān xià jiāng shēng āi shān tóu fēng è   jiāng shàng jiàn xíng rén huí
kōng shān tíng tíng zhāo   xíng rén shí zhī jūn zhǎng guī   hèn dàng nián zhú jūn
shēn huà shí qiān rèn   shí yóu zhuǎn xīn cháng jiāng shuǐ huáng āi fēi   xíng rén yīng yǒu guī lái shí