往富平伤怀

唐代 韦应物
晨起凌严霜,恸哭临素帷。驾言百里途,恻怆复何为。 昨者仕公府,属城常载驰。出门无所忧,返室亦熙熙。 今者掩筠扉,但闻童稚悲。丈夫须出入,顾尔内无依。 衔恨已酸骨,何况苦寒时。单车路萧条,回首长逶迟。 飘风忽截野,嘹唳雁起飞。昔时同往路,独往今讵知。
chén líng yán shuāng   tòng lín wéi jià yán bǎi   chuàng wéi
zuó zhě shì gōng   shǔ chéng cháng zài chí chū mén suǒ yōu   fǎn shì
jīn zhě yǎn yún fēi   dàn wén tóng zhì bēi zhàng chū   ěr nèi
xián hèn suān   kuàng hán shí dān chē xiāo tiáo   huí shǒu zhǎng wēi chí
piāo fēng jié   liáo yàn fēi shí tóng wǎng   wǎng jīn zhī