往富平傷懷

唐代 韋應物
晨起凌嚴霜,慟哭臨素帷。駕言百里途,惻愴復何為。 昨者仕公府,屬城常載馳。出門無所憂,返室亦熙熙。 今者掩筠扉,但聞童稚悲。丈夫須出入,顧爾內無依。 銜恨已酸骨,何況苦寒時。單車路蕭條,回首長逶遲。 飄風忽截野,嘹唳雁起飛。昔時同往路,獨往今詎知。
chén líng yán shuāng   tòng lín wéi jià yán bǎi   chuàng wéi
zuó zhě shì gōng   shǔ chéng cháng zài chí chū mén suǒ yōu   fǎn shì
jīn zhě yǎn yún fēi   dàn wén tóng zhì bēi zhàng chū   ěr nèi
xián hèn suān   kuàng hán shí dān chē xiāo tiáo   huí shǒu zhǎng wēi chí
piāo fēng jié   liáo yàn fēi shí tóng wǎng   wǎng jīn zhī