挽歌诗

明代 祝允明
清晨出阊门,丹旗何飞翻。问之路傍人,新鬼即幽坟。 翘望旗中题,知吾夙所敦。昨朝华屋间,哑哑相笑言。 日月略流转,幽明已异门。昔时强仁义,兹辰声益尊。 属徒送自返,妇子亦一喧。君独长甘眠,不知悲与欣。 由兹寿无垠,万秋如一昏。零霜杀宵草,绕山游微魂。 游魂不复贵,所慰行节存。
qīng chén chū chāng mén   dān fēi fān wèn zhī bàng rén xīn   guǐ yōu fén    
qiáo wàng zhōng   zhī suǒ dūn zuó cháo huá jiān   xiāng xiào yán    
yuè lüè liú zhuǎn   yōu míng mén shí qiáng rén   chén shēng zūn    
shǔ sòng fǎn   xuān jūn zhǎng gān mián   zhī bēi xīn    
yóu shòu 寿 yín   wàn qiū hūn líng shuāng shā xiāo cǎo rào   shān yóu wēi hún    
yóu hún guì   suǒ wèi xíng jié cún