挽歌 其三

明代 王世贞
甲兵冠天来,朝野靡宴宁。背亲为王臣,焉以辞国殇。 青霾吹荡翳,金鼓惨不扬。贵贱并一时,颅趾委沙场。 日暮轮蹄尽,乌鸢来啄创。有手不能驱,有目无精光。 朔风吹朝夕,枯骨渐坚强。家人具衣冠,延我之北邙。 羽卫骖驔列,空为存者倡。两地竟谁真,千秋浩茫茫。
jiá bīng guān tiān lái   cháo yàn níng bèi qīn wéi wáng chén yān   guó shāng    
qīng mái chuī dàng   jīn cǎn yáng guì jiàn bìng shí   zhǐ wěi shā chǎng    
lún jǐn   yuān lái zhuó chuàng yǒu shǒu néng yǒu   jīng guāng    
shuò fēng chuī zhāo   jiàn jiān qiáng jiā rén guān yán   zhī běi máng    
wèi cān diàn liè   kōng wèi cún zhě chàng liǎng jìng shuí zhēn qiān   qiū hào máng máng