宋代 刘敞
岱阴宿雨霁,汶北秋风过。独往予所慕,躬耕人谓何。 林间鸡黍具,日慕渔樵歌。却望青山郭,应知惆怅多。
dài yīn 宿   wèn běi qiū fēng guò wǎng suǒ gōng   gēng rén wèi    
lín jiān shǔ   qiáo què wàng qīng shān guō yīng   zhī chóu chàng duō