挽府幕陈友宽妻
棠梨花落春沈沈,美人隔窗鸣素琴。一弹离鸾之古调,再理别鹤之哀音。
百年夫妇愿谐老,岂信红颜不常保。昔如南山连理枝,今作秋风断根草。
牵牛织女两相望,一旦化为参与商。愿郎长开故箧笥,念妾莫换新衣裳。
táng
棠
lí
梨
huā
花
luò
落
chūn
春
shěn
沈
shěn
沈
,
měi
美
rén
人
gé
隔
chuāng
窗
míng
鸣
sù
素
qín
琴
。
。
yī
一
dàn
弹
lí
离
luán
鸾
zhī
之
gǔ
古
diào
调
,
zài
再
lǐ
理
bié
别
hè
鹤
zhī
之
āi
哀
yīn
音
。
。
bǎi
百
nián
年
fū
夫
fù
妇
yuàn
愿
xié
谐
lǎo
老
,
qǐ
岂
xìn
信
hóng
红
yán
颜
bù
不
cháng
常
bǎo
保
。
。
xī
昔
rú
如
nán
南
shān
山
lián
连
lǐ
理
zhī
枝
,
jīn
今
zuò
作
qiū
秋
fēng
风
duàn
断
gēn
根
cǎo
草
。
。
qiān
牵
niú
牛
zhī
织
nǚ
女
liǎng
两
xiāng
相
wàng
望
,
yí
一
dàn
旦
huà
化
wèi
为
cān
参
yù
与
shāng
商
。
。
yuàn
愿
láng
郎
zhǎng
长
kāi
开
gù
故
qiè
箧
sì
笥
,
niàn
念
qiè
妾
mò
莫
huàn
换
xīn
新
yī
衣
shang
裳
。
。