挽范千之二首

宋代 陈著
得年虽欠寿,凡事孰能瑕。 识老语言简,学充文赋葩。 刘蕡胡不第,灵运欲忘家。 已矣归何处,虚留海上槎。
de nián suī qiàn shòu 寿   fán shì shú néng xiá  
shí lǎo yán jiǎn   xué chōng wén  
liú fén   líng yùn wàng jiā  
guī chǔ   liú hǎi shàng chá