挽范千之二首

宋代 陳著
得年雖欠壽,凡事孰能瑕。 識老語言簡,學充文賦葩。 劉蕡胡不第,靈運欲忘家。 已矣歸何處,虛留海上槎。
de nián suī qiàn shòu   fán shì shú néng xiá  
shí lǎo yán jiǎn   xué chōng wén  
liú fén   líng yùn wàng jiā  
guī chǔ   liú hǎi shàng chá