万二酉老师有垂老之疾惑而赋此万里中老儒余家父子兄弟祖孙皆从之游其人可知 其一

明代 袁宏道
白首为儒未厌贫,布袍落落敝风尘。百年偃蹇穷途事,一榻艰难老病人。 楚客由来衰凤鸟,汉郊何日狩麒麟。劝君恁学无生忍,犹有金刚不坏身。
bái shǒu wèi wèi yàn pín   páo luò luò fēng chén bǎi nián yǎn jiǎn qióng shì   jiān nán lǎo bìng rén    
chǔ yóu lái shuāi fèng niǎo   hàn jiāo shòu lín quàn jūn nèn xué shēng rěn yóu   yǒu jīn gāng huài shēn